Trương Phi ( ngay chính giữa phía sau ), Lữ Đồng Tân ( bên phải ), Nhạc Phi ( bên trái ) dẫn theo các thiên binh thiên tướng hộ pháp.

Phía trên có Chư Thiên Tiên Phật lâm đàn, Long Hạc trình tường. Phía bên trái có Bát Tiên, Tam Thái Tử, Quán Thế Âm Bồ Tát giáng nước cam lồ, Địa Tạng Cổ Phật, Di Lặc Cổ Phật, Thích Ca Mâu Ni Phật, Đạt Ma Tổ Sư, Giêsu Cơ Đốc ngũ giáo thánh nhân.

Sư Tôn Sư Mẫu thì từ trên đài sen ở phía trên tay phải đáp xuống, đến phía bên ngoài trước phật đường, quỳ xuống hướng về vô số những oan thân trái chủ của các lớp viên để khấu đầu cầu tình ( các oan thân trái chủ là rất nhiều những quỷ hồn vây xung quanh bên trái bên phải và phía trước phật đường ) , Sư tôn sư mẫu khẩn cầu họ tạm thời chớ đòi các món nghiệp nợ, để cho các lớp viên có thể yên tâm học đạo; phía sau phật đường thì là rất nhiều các đời tổ tiên của các lớp viên đang nghe giảng.

Vị đạo thân người indonesia này vốn chẳng hiểu biết văn hóa trung hoa mà rốt cuộc lại có thể vẽ phong cách ăn mặc, trang sức của các vị tiên phật cổ đại của trung quốc sinh động như thật, quả thật khiến cho người ta chẳng thể nghĩ bàn.

Cảnh tượng vĩ đại của pháp hội đã có quá nhiều người tận mắt nhìn thấy; có một số người là bẩm sinh có mắt âm dương nhìn thấy, có một số người là sau khi trải qua tu luyện có mắt âm dương nhìn thấy, có một số người là lúc linh tánh xuất du nhìn thấy, có một số người là do lúc Tiên Phật dẫn linh tánh họ đi du ngoạn nhìn thấy. Từ những quốc gia khác nhau, địa điểm khác nhau, những người có tín ngưỡng khác nhau, ngôn ngữ khác nhau…cảnh tượng vĩ đại mà họ đã nhìn thấy đều đại thể là giống nhau, điều đó đã chứng minh sự tồn tại của linh tánh và sự tôn quý của việc cầu đạo. Trên đời chẳng có chuyện kỳ lạ gì là không có, chẳng phải chỉ có mắt nhìn thấy mới là thật. Khi mắt chúng ta chẳng thể nhìn thấy thì những sự việc của vũ trụ vẫn cứ tồn tại như vậy, duy chỉ có dùng “ tâm ” thật tốt mà đi thể hội, từ từ mà đi tìm ra chứng cứ thì cũng có thể sinh ra lòng tin chẳng thể sánh được.

Nguyên Do của Pháp Hội

1. Ví như mới thi đậu vào một trường nào đó, nhưng đối với trường này ( đạo ) chưa hiểu rõ, còn pháp hội thì ví như việc huấn luyện các sinh viên mới, huấn luyện sinh viên mới hai, ba ngày để họ có nhận thức rõ ràng hơn đối với trường học ( đạo ).

2. Cái gì là pháp hội ? Pháp : tâm pháp ; Hội : nhân duyên tụ hội

3. Ví như Kinh Kim Cang là do Phật Đà đã nói ra vào pháp hội lần thứ 9 trong bốn nơi 16 hội thời Bát Nhã.

4. Phật vì một đại sự nhân duyên mà đến, mục đích là ở việc phổ độ quần sanh, do vậy, pháp hội phải phối hợp với những nhân duyên dưới đây mới có thể mở.

( a ) Pháp bình đẳng : cần phải có 3 nhân tố chín muồi :

1. Địa ( nơi chốn ) 2. Nhân ( con người ) 3. Thời ( thời cơ )

( b ) Pháp vô thượng : Cần phải có 4 nhân tố chín muồi :

1. Địa ( nơi chốn ) 2. Nhân ( con người ) 3. Thời ( thời cơ ) 4. Sự

1. Địa : phải có phật đường, đạo tràng trang nghiêm

2. Nhân : Phải có thính chúng đến nghe pháp

Thính chúng cần phải có trí tuệ nghe pháp

( Phải có Điểm truyền sư, giảng sư thuyết pháp, có các nhân viên bàn sự. )

3. Thời : Cần phải có cơ duyên trùng hợp ngẫu nhiên, chín muồi và tiên phật trợ đạo.

( Thời đã đến những năm tam kỳ mạt kiếp, lòng người chẳng còn tốt như người xưa, đạo đức luân vong, ơn trên từ bi khai ân, đại khai phổ độ, mở khoa tuyển lớn, Minh Sư giáng thế, cứu độ những người hữu duyên rời khổ đắc lạc. )

4. Sự : Phật có nói rằng : sự chuẩn bị của pháp vô thượng cần phải phối hợp những đệ tử có trí tuệ, căn cơ sâu thì mới nói, nếu không thì không nói và chờ đợi cơ duyên.

Các đệ tử cần phải ngộ trên mức của pháp bình đẳng thì mới có “ pháp bí mật ” chẳng thể nói, do vậy cần phải âm thầm quan sát nhất cử nhất động của phật và lưu ý những hiển thị của thật tướng của những cử chỉ ấy.

Khi xưa Phật Thế Tôn giảng kinh thuyết pháp 49 năm mới mở được 16 lần pháp hội, có thể thấy rằng việc mở pháp hội chẳng dễ.

Vì sao mở pháp hội ?

Ý nghĩa của pháp hội ?

1. Là con đường từ mê chuyển sang ngộ : Mỗi một vị đạo thân vừa mới cầu đạo, tuy rằng có nghe giảng sư giảng giải qua về đạo nghĩa, tam bảo, nhưng do quá trình cầu đạo bị trở ngại về thời gian, những đạo lý hấp thu được rốt cuộc cũng chỉ có giới hạn. Do vậy, tham gia pháp hội là một cơ hội để vận dụng thời gian ngắn nhất để gặt hái được kiến thức đạo học tương đối nhiều.

2. Khai phát then chốt sự chuyển biến của việc học, tu, bàn đạo :

Cầu đạo giống như người nông dân cày ruộng hạ chủng. Nếu chẳng thêm quá trình nhổ trừ cỏ, bón phân, chăm sóc là không cách nào nở ra kết quả tốt đẹp được. Cùng lẽ đó, sau khi cầu đạo nếu không tiếp tục học tu đạo, cũng giống như người nông dân hạ chủng rồi mà chẳng chăm sóc, vậy thì thật đáng tiếc. Cho nên, cầu đạo, tham gia pháp hội là sự hiểu biết đối với đạo nghĩa, để khải phát lòng tin học tu đạo, hiểu rõ đại đạo thù thắng và cũng có cơ hội tham gia bàn đạo hành công liễu nguyện.

3. Khẳng định bản thân, hiểu rõ ý nghĩa thật sự của cuộc đời con người.

Đời người tồn tại trên thế gian, ngoài việc nghiên cứu học vấn, nhậm chức công tác, thành gia lập thất, dưỡng dục con cái, cầu danh cầu lợi ra, ý nghĩa của cuộc đời con người còn ở đâu nữa ? Con người vì sao gọi là vạn vật chí linh ? đấy là vấn đề mà nhân loại mới thời đại của chúng ta cũng phải suy nghĩ.

Tham gia pháp hội mở ra cho chúng ta một cánh cửa để giải ra vấn đề. Pháp hội có những lời từ bi của tiên phật, lời khuyên dạy khích lệ ra sức nỗ lực thực hành đạo hiếu của Tiền Nhân, nhân sanh chân đế của Điểm Truyền Sư và Các giảng sư, những ấn chứng của kinh điển …tất cả đều là tập hợp tinh thần sức lực, thời gian bỏ vào của mỗi một vị Tiền Hiền, những lời nói phát ra từ những cảm xúc tận đáy lòng về cuộc đời dụng tâm tu đạo bàn đạo, những lời nói hay đẹp mang đậm kinh nghiệm trí tuệ, khai phóng ra ánh sáng và nhiệt lượng của sinh mệnh, là bộ từ điển tham khảo để các đạo thân tuyển chọn những ưu điểm của người khác bù vào những khuyết điểm của mình.

4. Hiển hiện rõ đạo thật, lý thật, thiên mệnh thật :

Một sự việc mà muốn bịt tai mắt của mọi người nhất thời là có thể làm được ; một người muốn bịt tai mắt của một người nhất thời thì cũng chẳng khó khăn. Thế nhưng một sự việc mà muốn vĩnh viễn bịt tai mắt của mọi người là rất khó làm được.

Nay Đạo đại khai phổ độ, Lão Tiền Nhân và Tiền Nhân tu bàn đạo gần 50 năm, những pháp hội đã tổ chức ở các đạo trường trong và ngoài nước đã hơn ngàn đợt trở lên, những lớp viên đã tham dự qua pháp hội đạt đến trên triệu người, Thánh sự này sao có thể là giả được. Cảnh vĩ đại này tuyệt đối chẳng phải là chỉ có mỗi sức người làm thành, còn có sự tôn quý của thiên mệnh, sự từ mẫn của ơn trên, lại cộng thêm sự từ bi của thầy là thật, đức hạnh của Lão Tiền Nhân là thật, tâm nguyện mà Tiền Nhân đã phát là thật, cộng thành đại sự, đấy đều có thể chứng minh đạo thật, lý thật, thiên mệnh thật.

5. Tâm cảm ân :

Sư Tôn từ bi : ” cửa phật rộng rộng mở, các phật tử có duyên mau mau đến ” . Lớp lớp pháp hội Thầy Tế Công Hoạt Phật của chúng ta cũng đều lâm đàn, hiện thân thuyết pháp, gọi thức tỉnh biết bao nhiêu những phật tử mê muội, khiến cho họ trở thành những con người mới, khiến cho các đạo thân phân bố khắp Sĩ, Nông, Công, Thương, quân nhân, cảnh sát, giới sinh viên học sinh. Nếu chẳng phải là Thiên Ân Sư Đức, Lão Tiền Nhân, Tiền nhân đại đức, chúng ta làm sao có thể nghe được đại đạo ?

Chúng ta đắc đạo rồi, nếu chẳng thật sự tu đạo học đạo, chẳng phải là vào núi báu mà trở về tay không hay sao ? cho nên muốn thật sự học đạo, tu đạo thì nhất định phải tham gia pháp hội, hiểu rõ chân đế ( ý nghĩa thật sự ) của đạo mới có thể giúp bản thân mình làm thế nào học đạo, tiến một bước lập chí lập phẩm để báo đáp Thiên Ân Sư Đức.

Lợi ích của việc dự pháp hội

1.Hiểu rõ nhân sanh chân đế ( ý nghĩa thật sự của đời người )

2.Hiểu rõ đạo nghĩa, chân lý, thiên mệnh là thật và sự thù thắng của đạo trường ứng thời ứng vận.

3.Nhờ vào việc nghe giảng giải và lực lượng của tiên phật để mở ra lòng tin và tâm bồ đề.

4.Phát lại tâm nguyện, dựa vào nguyện lực để vượt ra khỏi nghiệp lực của bản thân mình。

5.Tận đại đại hiếu, khiến cho Tổ Tiên cũng được triêm quang, có thể cùng đến nghe kinh thuyết pháp.

6.Những pháp hội bên ngoài đại đa số đều là thuộc pháp hội cầu phúc báo ân, pháp hội của đạo trường thì thuộc về pháp hội giải thoát sanh tử phiền não.

7.Pháp hội là do khổ tâm của Tiền Nhân để thành toàn đạo thân mà thiết lập.

Pháp hội mỗi một lần mở ra thì kinh thiên động địa, trời và người cùng bàn ( làm ), cơ hội trong một đời chỉ dự một lần, cơ hội khó mà có được.

Sự thù thắng của hoa sen trắng

Lúc Tiền Nhân khai hoang đạo trường Vân Lâm, đã từng ở trong một pháp hội nọ, có một vị lớp viên khôn đạo khi nghe Tiền Nhân giảng về “ Đạo Hiếu ” , nghĩ đến đủ thứ các tình cảnh cha của cô ấy lúc còn sống cưng yêu cô ấy, gần gũi ấm áp vô hạn, nhưng nay lại là người trời vĩnh viễn cách biệt. “ Cây muốn tịnh nhưng gió chẳng ngừng, con muốn nuôi nhưng song thân không đợi ”, nhất thời sự bi thương tràn về, buồn bã vạn phần. Lúc này, đột nhiên ở trong phật điện, cô nhìn thấy cha xuất hiện ở trước mắt cô, trong tay cầm một đóa sen trắng, vẻ ngoài an tường quỳ ở trước phật điện lắng nghe bài giảng, thỉnh thoảng cũng quay đầu lại cười với cô một cái. Lúc ban đầu cô rất kinh ngạc, tưởng rằng là tự mình đã hoa mắt nhìn sai rồi. Chính là vào lúc này cô nghe thấy cha cô nói với cô rằng : “ chớ có kinh ngạc, cha quả thật là ở đây ! Cha chính là đã triêm quang của con, mới có thể đến hiện trường pháp hội nghe bài. Tuy rằng con thì là ngồi, cha thì là quỳ, thế nhưng đối với những quỷ hồn chúng tôi mà nói, đấy đã là ân huệ lớn nhất rồi. Con chẳng cần lo cho ta, con phải an tâm mà nghe lớp ” . Cô nhìn hình bóng sau lưng cha, ông đang quỳ nơi đó nghe lớp một cách rất an tường, nhìn rồi cứ mãi rơi nước mắt. Sau khi nghe bài giảng của Đại Cô xong, có dẫn bảo sư và nhân viên phục vụ đến hỏi thăm cô rằng : “ cô có chỗ nào không khỏe vậy ? ” , cô mới đem cảnh tượng lúc nãy kể lại cho mọi người nghe. Có một vị đạo thân thâm niên nói với mọi người rằng : “ Lời của tiên phật nói quả chẳng sai ! Con cháu tại thế nếu có thể đến dự pháp hội, tổ tiên của họ sẽ được triêm quang, có thể đến chỗ của Địa Tạng Cổ Phật lãnh một đóa sen trắng, quỳ ở hiện trường pháp hội mà nghe lớp. Từ sự hiện thân thuyết pháp của cô gái này, càng ấn chứng thêm sự bảo quý của đại đạo, đấy cũng là cơ hội tốt để phận làm con chúng ta tận đại hiếu ” . Sau đó cô chẳng còn tận mắt nhìn thấy dung mạo của cha lần nữa, thế nhưng cô tin rằng cha chính là vì để ấn chứng cho sự tôn quý của đạo nên mới hiện thân cho cô xem.

Đã từng trong một lần pháp hội nọ, có một gia đình cả nhà đều đến tham dự, thế nhưng mỗi người trong số họ đều chẳng để tâm, chẳng tập trung chú ý đến, chẳng dụng tâm nghe lớp. Pháp hội ngày thứ nhất có nghe mà chẳng hiểu, trôi qua một cách mơ mơ màng màng. Sau khi pháp hội kết thúc trở về nhà, đứa con gái nhỏ nhất của gia đình này nói với các chị gái rằng : “ các chị à, các chị thật là có lỗi với ông nội ! Em nhìn thấy ông nội của gia đình nhà người ta thì hoa sen trong tay nở càng lúc càng to, càng lúc càng sum suê tươi tốt, còn hoa sen mà ông nội của chúng ta cầm thì lại càng lúc càng khô héo. Ông lại còn ở đó tự oán tự than rằng : “ con cháu của mình cớ sao lại chẳng ra hồn, chẳng nỗ lực cầu tiến gì ! ”. Các chị à ! các chị quả thật là không nên rồi ! ” . Các chị vẫn chưa tin những gì mà em gái đã nhìn thấy nghe thấy, mãi cho đến ngày thứ hai đến pháp hội hỏi thăm mới biết quả thật là có sự giảng giải về hoa sen trắng, do đó họ bèn chẳng dám chểnh mảng, chỉ còn cách dụng tâm mà nghe bài giảng. Sau đó các chị lại hỏi cô em gái rằng : “ em nhìn thấy ông nội bây giờ thế nào rồi ? ” . Em gái trả lời rằng : “ trên gương mặt của ông nội rốt cuộc cũng đã có sự mỉm cười rồi, thế nhưng đóa sen trắng của ông vẫn không sum suê tươi tốt, sáng sủa bằng đóa sen trắng của ông cụ quỳ bên cạnh ông ” . Sau đó những người của cái gia đình này càng phát tâm, vào lúc pháp hội lần sau, chẳng những cả nhà đều đến, vả lại còn ngay đến những bạn thân hàng xóm bên cạnh nhà cũng đều dẫn đi theo, em gái nói : “ lần này đóa sen trắng của ông nội trở nên rất sum suê tươi tốt, rất sáng rồi ! ” .

Những sự tích liên quan đến “ hoa sen trắng ” thường hay xuất hiện ở trong pháp hội, vả lại là lớp viên tự mình “ hiện thân thuyết pháp ” để ấn chứng, do vậy chúng ta sau khi cầu đạo phải tham dự pháp hội, kế đến tham gia 5 năm lớp tiến tu, như thế chẳng những bản thân có chỗ tinh tấn, mà những tổ tiên chưa cầu đạo cũng có thể tay cầm “ hoa sen trắng ” ở bên ngoài phật đường nghe kinh thuyết pháp, tiếp nhận phật quang phổ chiếu, có thể khiến cho linh tánh của tổ tiên càng thanh thuần, trải qua cuộc sống an lạc hơn tại một thế giới khác.

Ấn Chứng về sự thù thắng của việc tham dự pháp hội – Tổ Tiên triêm quang

Chủ Nhật ngày 19 tháng 10 năm 2014, ngày thứ nhất của lớp pháp hội tiếng việt tại Phật Viện Sùng Đức Tòa Cao Tầng Quỹ Văn Hóa Giáo Dục Sùng Nghĩa của Đạo trường Cao Hùng tổ Phát Nhất Sùng Đức, một vị lớp viên khôn đạo ( nữ ) nọ bởi vì lên lớp nghe giảng cảm thấy rất chán ngán vô vị, muốn quay về lại công ty làm để kiếm thêm tiền; đi được nửa đường thì đột nhiên cô bị người mẹ đã qua đời của chính cô nhập vào người, bèn sụt sùi khóc lóc quay trở về lại phật đường.

Vốn dĩ muốn quay về lại bên trong phật điện của lầu 5, nhưng lại bị Pháp Luật Chủ cản lại ở ngoài cửa, và khóc lóc gây ồn ào ở ban công bên ngoài phật điện. Điểm Truyền Sư, Giảng Sư và các vị bàn sự nhân viên nhìn thấy bèn đi ra ngoài quan sát. Lớp viên ( vẫn còn đang bị vong linh của mẹ cô nhập vào người ) dùng tiếng việt nói một cách buồn bã đau lòng rằng : “ tôi đã vất vả nuôi dưỡng đứa con gái này, thật chẳng dễ dàng gì để cho con bé đi Đài Loan làm việc, chính là vì để cải thiện cái gia đình nghèo khổ vất vả này. Sáu năm trước người mẹ già như tôi đây đã lìa khỏi thế gian, đọa vào địa ngục chịu khổ chịu nạn, nay thật chẳng dễ gì con gái có cơ hội đến dự pháp hội, để cho tôi cũng có cơ hội lên được phật điện thù thắng trang nghiêm này mà được triêm phật lực gia trì của thiên ân sư đức, để tôi có thể tạm thời thoát lìa đau khổ. Thế nhưng cũng bởi vì con gái nhất thời muốn rời khỏi phật đường, khiến tôi nghĩ đến việc lại phải quay về lại địa ngục đau khổ, bèn vô cùng buồn bã đau lòng. Xin các vị Tiền Hiền hãy giúp đỡ con gái tôi có thể dự xong hết pháp hội ”.

Điểm Truyền Sư và các giảng sư thông qua sự phiên dịch của các vị đạo thân việt nam, mời vong linh sau khi rời khỏi thân xác đứa con gái bèn sẽ giúp đỡ dẫn dắt cô ấy có thể dự pháp hội một cách thuận lợi. Vào tiết cuối cùng nhất của ngày hôm đó ( Hiếu Đạo ) khi phát toàn bộ đoạn phim ra cho các vị đạo thân Việt Nam xem, Điểm Truyền Sư nhân cơ hội này đem sự tích hiển hóa này nói lại cho lớp viên nghe, dưới bục bèn vang lên những tiếng khóc nức nở, cảm nhận được sự thù thắng của pháp hội. Cuối cùng Điểm Truyền Sư cũng khích lệ các vị đạo thân, mời các vị tuần tới nhất định còn phải quay lại để bế ban lập nguyện ( bởi vì phần lớn các đạo thân việt nam ngày thứ bảy vẫn phải đi làm, kì nghỉ một lần khó mà sắp hai ngày, để tiện lợi cho họ mà dùng hai ngày chủ nhật của hai tuần lễ để mở xong pháp hội ).